|
Jazzy Dạ Lam có thể còn là một nghệ danh lạ tai đối với khán giả đại chúng nhưng không quá mới với những cá nhân nghe nhạc online. Dạ Lam, một nữ nghệ sĩ sáng tác
và hát nhạc Jazz được họ truyền tai nhau, là một phụ nữ trẻ đẹp, được học và đào tạo Jazz chính thống ở Đức. Hiện tại, Dạ Lam đang làm thủ tục để phát hành một album
nhạc Jazz riêng của mình tại Việt Nam. SVVN đã có liên lạc trực tiếp với Dạ Lam và đã có những thông tin đầu tiên về một nghệ sĩ Việt Nam đặc biệt này.
Jazzy Dạ Lam- một phụ nữ quốc tịch Việt Nam chính hiệu, là ái nữ của nữ nhạc sĩ Trương Tuyết Mai- người viết Huế tình yêu của tôi nổi tiếng.
Tên thật của Dạ Lam là Nguyễn Thảo Hương, học piano từ năm 6 tuổi với giảng viên Trần Thanh Thảo. Sau khi thi đậu cô chính thức trở thành học sinh piano Nhạc viện
thành phố HCM- năm 1982. Năm 1989, Dạ Lam được học bổng du học tại Moscow chuyên ngành piano cổ điển, cùng lứa với những Anh Quân, Huy Tuấn (HN),
Trung Kiên, Trinh Hương (Tp HCM)... Đến năm 1992, cũng như một số lưu học sinh khác, Dạ Lam sang Đức làm việc và theo học lại vào năm 1998, ngành jazz piano tại
Đại học âm nhạc thành phố Munich.
|
|
Công việc hiện tại của Dạ Lam tại Đức? Việc nào có liên quan nhiều nhất tới âm nhạc ?
Sáng tác, hòa âm và trình diễn. Cả 3 việc trên đều liên quan tới âm nhạc nhiều như nhau.
Tại sao lại là nhạc Jazz mà không phải là một phong cách nào khác, hiện đại và thời trang hơn chẳng hạn?
Để thực hiện một Jazz- Album trình làng ở Việt Nam, Dạ Lam đã chuẩn bị mất bao lâu và có những cộng sự nào?
Tôi không đặt câu hỏi, "Mình sẽ viết nhạc gì bây giờ?" khi sáng tác. Chỉ biết là những sáng tác của mình có màu sắc đó, hơi hướng đó. Nhạc ... ùa ra một cách tự nhiên
chứ không định trước sẽ viết gì hay cần những chất liệu gì. Tuy nhiên cũng tùy ... tâm trạng mà bài nhạc đó sẽ có màu sắc blues, jazz, pop hay ..... đủ thứ hết, không phải
chỉ jazz thôi đâu.
Album "Trăng & Em" kể từ lúc bắt tay vào làm cho tới giờ cũng mất hơn hai năm, mà đáng lẽ không phải mất thời gian nhiều như vậy. Công việc không được làm liên tục,
vì phải làm việc với rất nhiều người, không thể nhanh chóng theo ý mình muốn mà còn tùy thuộc vào họ. Ngoài hai người đồng sản xuất với mình CD này là Phương Nam
Nguyễn Công (lo phần phối khí dàn nhạc & programing) và Sebastian Parche (lo về kỹ thuật phòng thu & programing), tôi còn phải làm việc với rất nhiều nghệ sĩ tham gia
trình tấu trong CD này vì phần lớn các tracks đều được live recorded, ngay cả phần orchestration.
Trước khi đem album về nước, Dạ Lam có quan tâm đến tình hình Âm nhạc và ngành công nghiệp giải trí trong nước? Và chị giữ mối quan hệ với âm nhạc trong nước
bằng cách nào?
Tôi rất quan tâm đến tình hình âm nhạc trong nước nhưng rất thiếu thông tin vì chỉ được biết tin tức qua các báo điện tử thôi chứ không được nghe, được nhìn trực tiếp nên
có thể nói là tôi không biết gì ca.û Hiện tại tôi chẳng co' quan hệ âm nhạc nào với trong nước, ngoài một vài liên hệ riêng tư với bạn bè là dân trong nghề như Hoài Sa,
Anh Khoa ... nhưng họ cũng bận bịu nên ít liên lạc lắm .
|
|
Nhưng chị phải có một suy nghĩ hoặc một ấn tượng nào đó dù nhỏ nhất về showbiz Việt thời điểm hiện tại chứ?
Những gì tôi biết về nhạc Việt thời gian qua e rằng quá ít ỏi để có được ấn tượng gì sâu sắc. Nhưng có một điều làm tôi thấy lạ lùng và rất vui, đó là kết quả của các cuộc
bình chọn của giải Sao Mai Điểm Hẹn năm ngoái, khi các thí sinh như Ngọc Khuê, Tùng Dương, những giọng hát cá tính với thể loại nhạc khá kén chọn người nghe lại
luôn được nằm trong Top. Điều này cho thấy thị hiếu của khán thính giả hiện nay đã thay đổi rất nhiều. Đó là tín hiệu vui từ phía người nghe nhạc, còn phần các nhạc sĩ,
ca sĩ, nhà sản xuất... thực tình tôi ít được nghe và xem các chương trình của họ nên biết gì mà nói đâu ...! Nhưng đây cũng mới chỉ về mảng âm nhạc phổ thông, chủ yếu
là ca khúc, chứ những mảng khác như cổ điển, dân tộc thì lại càng mù tịt
Vậy thì nói riêng về âm nhạc trình diễn của chúng ta hiện tại. Băng con mắt từ bên ngoài, chị có thấy showbiz nước nhà đã có chuyển động đúng hướng?
Chúng ta đang nằm giữa những dòng chảy chuyển biến mạnh mẽ của các ngành giải trí khu vực Đông nam Á- Châu Á đấy...
Theo những gì được biết và chủ quan thì tôi thấy, các mô hình trong công nghệ đào tạo và lăng xê ca sĩ trẻ nhìn bề ngoài có vẻ rất chuyên nghiệp, nhưng cần được chuyên
môn hóa hơn nữa, nhắm vào các kỹ năng căn bản như giọng hát, cách xử lý thể hiện bài vở cần có chiều sâu (dù là nhạc thị trường hay không) chứ không chỉ chăm chút
vũ đạo hay vẻ ngoài bắt mắt (nhiều khi lại phản tác dụng). Và cuối cùng là các ca sĩ trẻ nên biết lượng sức mình, nhắm làm được tới nơi tới chốn thì làm, không thì đừng
ôm đồm để rồi nửa vời không ra được phong cách gì rõ rệt, ngay cả khi phong cách đó là ... a mix of many many things ! Bởi dù khán giả trẻ có dễ dãi bao nhiêu cũng đã
có một bộ phận không nhỏ trở nên sành điệu, kỹ lưỡng trong việc chọn "gu" thưởng thức để qua đó họ cũng thể hiện phần nào cá tính. Phải thật "Original" mới không vật vờ
mờ nhạt, "khẳng định mình" không phải là bắt chước giỏi. Nhưng cũng cần công nhận là sức làm việc của các đồng nghiệp trong nước rất đáng nể, tuy có một vài hiện
tượng tiêu cực xảy ra, cũng như áp lực và khó khăn mới nảy sinh sau việc đưa công ước Bern vào thực hiện tại VN. Nhưng tôi tin rằng nếu ai cũng có tâm với nghề và được
đầu tư cùng định hướng tốt thì tương lai nhạc trẻ VN không đến nỗi phải quá lo lắng đâu.
|
|
Trở lại với việc chị phát hành album ở Việt Nam, tại sao mà không phải là một ca sĩ Việt Nam nào đó thể hiện mà lại là chính tác giả?
Vì tôi muốn được trình diễn trước khán giả nhà và thể hiện ca khúc của mình trong album của mình. Tôi cũng mong muốn được làm việc chung với ca sĩ Trần Thu Hà
nhưng từ lúc Hà Trần sang Mỹ tôi chưa liên lạc được.
Nói đến Hà Trần, một người hát Jazz rất hay và yêu nhạc Jazz mà còn chưa thực hiện được một album nào thuần Jazz. Chị có kỳ vọng gì về khán giả và thông điệp âm nhạc
của riêng chị khi phát hành album nhạc Jazz ở Việt Nam?
Trước hết đó là một album tôi làm để dành tặng bố mẹ cùng những người mình thương yêu. Còn việc phát hành CD này tại VN, ý nghĩ đầu tiên đến với tôi là vì biết có
những người sẽ tìm nghe và ... thích nó. Những ai nghe và thích CD này có lẽ sẽ hiểu được thông điệp của Dạ Lam chứ tôi không muốn nói gì bây giờ về những thông
điệp không có hồi âm. Tôi cũng không có kỳ vọng gì về nó đâu, chỉ biết là tôi đã hoàn thành nó. Từ bây giờ nó sẽ có đời sống riêng, và đời sống đó như thế nào thì cũng
là Nó mà thôi.
Khi nào nó sẽ chính thức phát hành?
Việc phát hành tôi đã bàn giao lại cho một người bạn trong nghề ở Việt Nam. Còn khi nào thì chính tôi ở bên này cũng mong đợi lắm. Câu trả lời ở Việt Nam lúc nào cũng là,
"Sắp rồi" mà không bao giờ chính xác cả. Đành phải chờ thôi mặc dù thủ tục giấy tờ, tôi đã hoàn thành tất cả rồi.
Chị sẽ trở về làm việc và trình diễn ở Việt Nam chứ?
Tôi là người Việt Nam nên rất mong có cơ hội được trình diễn tại Việt Nam, nhưng trước tiên cũng chờ album đầu tay ra mắt đã.
Cảm ơn chị và chúc chị thành công!
Cho tôi được nói thêm, các bạn là tờ báo Việt Nam đầu tiên phỏng vấn tôi. Và tôi thì không biết trả lời phỏng vấn! Nhưng tôi rất vui vì mình được nói tiếng Việt.
Tôi yêu Tiếng Việt nhưng tôi biết, tôi nói chuyện và tôi viết ca từ, đều rất cũ kỹ. Mọi người hãy bỏ qua và thông cảm với một người xa quê hương đã 16 năm nay như tôi nhé !
Cảm ơn bạn.
20.03.2005
Chu Minh Vũ
|
| |
Mai Ninh
Theo Trăng và Em
Hãy cứ để mình trôi đi trong buổi chiều giải nắng vừa héo và trăng mỏng sắp bay lên, cứ để trong không gian ngày đêm giao nhau ấy ta thẩm hoà vào âm điệu chập chờn vỗ
nhịp của giọng hát Dạ Lam. Ta đã nghe nó lâu rồi, sáu hay bảy năm gì đó, nhưng nay bỗng trở về ngọt quyện bất ngờ như mùi hương quá khứ.
Với nhạc với lời ấy cất lên từ đĩa CD Jazzy đang quay vòng trên máy, thì quá khứ không thể nào già, quá khứ sẽ mãi là hai mươi tuổi để ta thao thức cùng đêm
đợi em, " đợi trăng mọc lên sau ngọn đồi con gái " (Trăng và Em).
Ừ thì đêm hẳn là xanh, ở ngưỡng cửa này ta thấy trên đầu treo mảnh nguyệt, nhưng ta lại ngỡ ngàng khi bóng lung linh mà Đinh Trường Chinh (Dạo Khúc)
cho là vô thường ấy trở thành mộng mị bởi giọng jazz kia mang chất gì phù thủy.
Theo trăng, theo em trong mười bài nhạc mới của Dạ Lam sáng tác, phổ nhạc và hoà âm, mỗi bài là một vùng âm thanh cá biệt, tôi vẫn ngạc nhiên tưởng mình đang bước đi
giữa miền đất lạ, cảnh vật ẩn hiện đổi thay. Từ một Dạo Khúc chậm rãi mê mỏi chuyển sang Hãy Về Đây nhộn nhịp đập dồn...thế rồi, vẫn là jazz mà cuối cùng ta lại được đưa về
với tiếng võng à ơi em ngủ thật quê nhà.
Từ Trăng từ Em từ Tình, những điều gọi là đã cũ đã xưa, Dạ Lam cùng các nhạc sĩ trong CD này đã tạo nên cái mới và trẻ cho nhạc Việt Nam vốn tương đối hiếm điệu jazz,
cho đến bây giờ.
mai ninh
|
Tin từ báo Người Viễn Xứ
:
Tin từ Giai Điệu Xanh
Trăng Một Mùa Con Gái
Tin từ Việt Nam Net
Tin của báo Thanh Niên
Từ Visual GUI
|
Dạ Lam
Chủ đề : Trăng, Đêm và Em. Chất liệu : jazz và những pha trộn tiết tấu phức cảm.
Jazzy De Nuit xuất hiện có lẽ sẽ gây nhiều thú vị lạ lẫm với một phong cảnh huyền hoặc và đầy chất
thơ trong nhạc, giữa nền dương cầm, tiếng bass, cellos ...Một khung cảnh của hội họa jazz đậm đặc màu
chìm.
Giọng hát không cao, không mạnh, không quyết đem chất lửa vào những bài hát thể hiện.
Jazzy tạo ra hình ảnh một người con gái đa đoan vừa đàn dương cầm, vừa hát bằng cả nội tâm, sâu lắng,
không quá rực rỡ reo ca nhưng chắc, mọng, phiêu phất.
Giữa đêm khuya khoắt, âm nhạc như một thứ ma túy có thể dẫn ta mộng du, thì tiếng hát và tiếng đàn hoà
quyện ấy có thể tiêm tẩm vào đường máu bạn một thứ ma tuý ngọt ngào. Một loại âm nhạc đã được nấu và
chưng cất bằng thời gian và bây giờ bạn đang uống nó. Đậm và cay.
Album của Jazzy gây ngay ấn tượng quí, sang, không lặp lại người khác. Trăng, Em, và Đêm đã là một đề
tài của nền mỹ học lãng mạn xa xưa. Nhạc Jazz đã là thứ âm nhạc muôn thuở. Nhưng Jazzy với cách
thể hiện mình, những "dạo khúc" đầu tiên ấy hoàn toàn là một thể hiện mới mẻ, tự tin trong sự khai
thác về đề tài tình yêu, vẻ đẹp thân thể và tâm hồn . Nó là sự có mặt chín chắn, kỹ càng, chuyên
nghiệp. Đầy nữ tính và cũng đầy cá tính. Bấy nhiêu đặc thù ấy đủ để gây nên sự chú ý cho những người
yêu nhạc có lòng.
Và đó chỉ một khởi đầu . Cứ để Jazzy phơi mình trên những phím Cầm Dương Xanh.
"Hồng tuôn, em trắng muốt tay dương.
Thôi đã nghìn xưa hương khói bay.
Đàn im, tôi biết làm sao thấy.
Đêm qua tôi chết quá ngất ngây.
Réo rắt, em tinh khiết buông tay.
Réo rắt, em trong suốt như mây..."
(thơ Joseph Huỳnh Văn, 1972).
Và bạn, cứ phơi mình trên bầu ngực, giọng hát nàng, đêm đen. Âm thanh của bóng tối sẽ dắt bạn mênh
mang cho đến lúc mở mắt ra - bạn sẽ thấy được niềm hạnh phúc khi còn nghe rõ hơi thở mình bên cạnh
hơi thở của một kẻ khác, phiêu phất hấp phả vào bạn thật ngất say.
dinh truong chinh
|
|
Trăng một mùa con gái
Tiếng hát có khi là gió – Ghép vào lá một cái rung nhẹ.
Tiếng hát có khi là sương – Đậu trắng mái đồi con gái.
Và có khi tiếng hát lại là hương – Quyện vào lời ru, lụa là êm một giấc hồn nhiên…
Là gió hay sương, là hương hay lụa thì tiếng hát vẫn cứ dịu dàng quá đỗi!
Dịu dàng đến mong manh, đến không thực,như ánh trăng mỗi bài hát đã vẽ lên trong đêm trăng ấy.
Một đêm trăng nhuộm xanh khoảng em ngồi, trăng lên mái đồi, ngậm vào sương ướp mềm lên lá.
Những chiếc lá rung nhẹ, thật nhẹ trong tiếng đàn xa vắng; gợi tả một đêm rất xưa, xưa như chưa bao giờ bước ra khỏi những áng văn lãng mạn với “đàn tỳ” “cung buồn
réo rắc”, “nhớ nhung nặng trĩu gót hài”, “ nhớ nào loang sầu thi lệ”… và “đóa thạch quỳ chết giữa đêm sương”…Tất cả ngừng lại...
Thời gian ngừng lại – lắng đọng, lắng đọng theo những thanh âm dương cầm thánh thót buông.
Tiếng dương cầm mở vào không gian có khi là mưa (raindrop – Life is), có khi là sương trên lối ( Khúc đêm), nhưng hơn cả lại nguyên vẹn là trăng trong nhiều bài hát.
Cứ như thế, những hình ảnh nhiều xúc cảm giăng đầy, và người con gái say trăng cũng không khỏi chạm vào nhớ, nhớ một người “trông bóng trăng hẹn về”,
và nhớ “những ngày xưa cũ” còn “bên nhau nồng ấm ân tình”.
Trong suốt không gian ấy tiếng hát cất lên mềm và nhẹ, đầy mê ảo; dẫu trong Khúc đêm latin – jazz hay điệu blue Màu đêm tha thiết. Cũng có khi giọng hát trở nên sôi nổi
hơn trong tiết tấu funk – pop nhịp chỏi (Hãy về đây, Life is) hay lúng liếng theo Trăng và em thì cũng vẹn nguyên ngọt ngào, rất nữ tính! Đến những nỗi nhớ cũng được cất
lên đầy nữ tính, không ồn ào quay quắt, mà miên man chìm sâu thành tiếng string hay flute (Vạt trăng, Màu đêm…) trong bài. Và khi nỗi nhớ vang thành tiếng hát thì vẫn là
một lời nhắn nhủ Hãy về đây xôn xao, rất thì con gái… Hội tụ nhiều “âm chất” như thế nhưng đêm trăng vẫn luôn trong trẻo, ngọt lành nhờ tiếng dương cầm ân cần nhặt
khoan, như một Dạo khúc ballade mà trên đó tiếng jazz piano nhẹ nhàng biến ảo; hay một kết hợp khác là dành cho lời ru mình trên nền piano thanh lịch, rất hiện đại,
khúc ru Võng đêm lụa là vang lên à ơi - một bài hát world music thú vị.
Lời ca nhiều chất thơ, trên giai điệu và cách thể hiện sáng tạo, những khúc hát được cất lên thật lành, mỗi bài hát làm một mảng không gian trăng góp vào đêm trăng ấy.
Cứ như thế, Trăng và em của Jazzy Dạ Lam cho người nghe một cảm giác vừa lạ vừa yêu, cứ muốn ngồi lại đắm say cho hết trăng một mùa con gái…
Dịu dàng...
GYPSY
|
|
Ám ảnh trăng quê trong tâm hồn người xa xứ
Thứ Bảy, 13/08/2005, 15:37
Đầu mùa hè năm nay, đọc tin trên mạng, được biết Cty Phương Nam vừa phát hành CD “Trăng và Em” của Jazzy Dạ Lam. Cái tên này làm tôi chợt nhớ tới người con gái
đẹp cũng có cái tên Jazzy.
Đó là nickname của một cô gái đa tài, xưa thường tham gia Diễn đàn văn hóa nghệ thuật Avys của Hội Sinh viên thanh niên Việt Nam tại CHLB Đức.
Bấy giờ Nguyễn Thảo Hương, người có nickname ấy đang là sinh viên piano tu nghiệp tại Nhạc viện ở Muechen, một thành phố lớn thuộc Bayern, tiểu bang giàu mạnh
nhất nằm ở phía Nam CHLB Đức.
Dự cảm ấy không lầm. Vài tuần sau khi đọc tin trên, tôi nhận được email của Nguyễn Thảo Hương. Trong thư, cô báo tin đã phát hành băng CD đầu tiên tại quê nhà.
Thì ra, bấy nay xa cách, bặt tin vì cô đã dành nhiều thời gian, tâm trí cho việc học tập và làm CD này.
Thảo Hương vẫn ở Muechen, bây giờ đã là một nghệ sỹ biểu diễn tự do - pianist & vocalist - chuyên cả piano và hát. “Thảo Hương lưu diễn đây đó ở châu Âu với nhiều
nhóm âm nhạc của Đức, Áo, Ý... mỗi nhóm có một phong cách và thể loại khác nhau”. Thời gian còn lại, Thảo Hương là gia sư dạy piano và làm hòa âm tại phòng thu tư gia.
Nguyễn Thảo Hương là tên thật của Jazzy Dạ Lam, tác giả CD Trăng và Em do Cty Phương Nam phát hành năm 2005 tại Việt Nam.
Cô là con của hai nghệ sỹ âm nhạc. Cha cô là Nguyễn Hải - Nhạc công kèn cor của Dàn nhạc giao hưởng Việt Nam (1). Mẹ cô là nhạc sỹ Trương Tuyết Mai nổi tiếng một
thời với ca khúc Huế - Tình yêu của tôi.
Được học nhạc từ khi 6 tuổi, Thảo Hương vượt qua nhiều kỳ thi và sang Nga học tại Viện Âm nhạc Gnesin Institut - Maxcơva. Nước Nga biến động, cô theo dòng người Việt
trôi dạt sang Đức để rồi suốt 7 năm làm đủ nghề sinh sống trước khi được nhận vào học tiếp tại Đại học Âm nhạc Muechen.
Tôi không thể ngờ được, cô gái duyên dáng, đằm thắm đầy nữ tính (đã có khi làm say nghiêng bao nhiêu người) lại có một quá khứ gian truân, rất giống nhiều người Việt
khi tha hương, phải lần trải ở xứ người, mà vẫn yêu âm nhạc, giữ nguyên nét dịu hiền, khiêm nhường. Nhất là khi cô ngồi bên đàn dương cầm, đàn và hát những ca khúc
do cô sáng tác.
Năm nào ở Berlin, tại Nhà văn hóa Việt Nam của Đào Minh Quang, trước hơn 400 thính giả, bao gồm những người lao động, anh chị em sinh viên tại Đức và cả các nghệ
sỹ piano Việt Nam bậc thầy như Tôn Nữ Nguyệt Minh…cô đã để lại cho khán giả đêm nhạc ấy nhiều cảm tình, ấn tượng tốt đẹp.
CD Trăng và Em bao gồm 10 ca khúc, là một phần chọn lọc trong gia tài âm nhạc bấy nay do Nguyễn Thảo Hương gom góp và tự thể hiện bằng giọng ca đầy truyền cảm.
10 ca khúc, đa số mang đậm phong cách nhạc jazz, là xâu chuỗi đa thanh khác biệt mang dụng tâm của nhạc sỹ; chủ đề bao hàm về những vẻ đẹp của tình yêu, thiên nhiên
và con người, kể cả cái đẹp hình thể lẫn nội tâm.
Nhà văn Mai Ninh (Paris) nhận xét: “...mỗi ca khúc là một vùng âm thanh cá biệt’’. Sự không lặp lại của tác giả ở từng ca khúc trong một CD có tính tuyển chọn này, không
chỉ làm người nghe không nhàm chán, mà nó còn khẳng định một quan niệm thẩm mỹ và tinh thần lao động nghệ thuật chuyên nghiệp, nghiêm túc sáng tạo khi công bố
một ấn phẩm. Tính thống nhất của CD không chỉ ở phần hồn của Jazz, mà còn gắn kết của phần lời.
CD có 4 ca khúc do Dạ Lam tự viết lời, còn lại là phổ thơ của những người khác. Nếu tách riêng phần lời để đọc nó - những bài thơ và những bài như thơ - người khó tính
sẽ phát hiện có ngôn từ cũ, thậm chí sáo và ảnh hưởng tứ thơ của vài thi sỹ đã quá nổi tiếng. Nhưng ca khúc đôi khi lại bỏ qua cho yếu tố này, nếu nhạc sỹ nắm được tinh
thần của bài thơ, thổi vào nó sức sống, biến các từ ngữ trở nên lấp lánh.
Sự chọn lựa ca từ của Trăng và Em chứng tỏ Dạ Lam đã rất cẩn trọng, nhuần nhuyễn và mang lại hiệu ứng người nghe chấp nhận được. Nó khác hẳn cách làm ẩu tả,
chạy theo thị hiếu, lời ca tầm thường và nghèo nàn mà báo chí nước nhà từng lên án.
Dạ Lam không giẫm chân vào nhiều ca khúc của những người khác, tác giả đã bứt khỏi những tình cảm nuối tiếc dĩ vãng, tâm lý thông thường của nhiều người xa xứ.
Lòng yêu cội rễ của Dạ Lam có lẽ nặng tình ở ý đồ “Viết ca khúc, trước hết để công chúng người Việt chấp nhận”.
Trăng và Em dẫn người nghe tới vẻ đẹp thiên nhiên, tình yêu con người. Mỗi ca khúc đều có sức gợi. Âm nhạc của Thảo Hương - Jazzy Dạ Lam là sự thăng hoa của
một tâm hồn giàu tình cảm.
Trong công nghệ giải trí và truyền thông hôm nay, các sản phẩm âm nhạc là kết quả không chỉ của riêng nhạc sỹ. CD Trăng và em lay động được người nghe, cần tính tới
sự ăn ý rất nhịp nhàng giữa Jazzy Dạ Lam và bạn nhạc Phương Nam (2), người dàn dựng, phối khí...
Tôi chắc chắn rằng, Phương Nam đã chia sẻ rất nhiều với tác giả, bởi sự hòa âm phối khí “không hề dụng công phô diễn kỹ thuật mới’’, tùy theo từng ca khúc Phương Nam
đã làm đẹp thêm tâm hồn của tác giả.
Tôi đã lắng nghe Trăng và Em’, Khúc đêm’, Vạt trăng’, Dạo khúc’, Võng đêm’, Life is’ một cách say mê như lạc vào một cõi khi ám ảnh, khi mong manh và mộng mị.
Hãy về đây là ca khúc có thể làm CD trẻ ra, làm vui rộn rã lên khi toàn CD đã đầy một khung cảnh âm nhạc vốn chậm, buồn buồn của các bài khác.
Tâm sự với tôi, tác giả Trăng và Em tự nhận thức: giọng hát của cô có thể truyền cảm, nhưng còn nhiều hạn chế, do không được học thanh nhạc một cách chính quy,
nên không thể hiện được hết được vẻ đẹp của tác phẩm.
Trong CD này, cô chỉ nhìn mình trong tư cách một nhạc sỹ sáng tác tự trình bày ca khúc của mình chứ không với tư cách ca sỹ. Theo tôi, chất giọng của Dạ Lam yếu và chưa
đủ đầy đặn để phản ảnh hết cái đẹp của các ca khúc.
Có lẽ đấy là hạn chế duy nhất của CD mà Cty Phương Nam vừa phát hành. Hy vọng trong tương lai, Dạ Lam sẽ vượt qua mọi khó khăn về không gian và tài chính, hợp tác
chặt chẽ với các ca sỹ trong nước để có thể có những CD với chất lượng hoàn mỹ hơn.
Lắng nghe Trăng và Em, tôi tưởng tượng thấy một đường phố trong đêm vắng đầy sương khói và trăng cao... Tại một góc phố ấy, có một tốp nhạc người da màu đang chơi
nhạc; tiếng kèn lửng lơ chầm chậm bay theo bóng một người con gái Việt Nam lướt trên ánh vàng rơm của trăng.
Những vệt trăng ướt tạo bởi các quãng trống giữa những ngôi nhà, hàng cây... mặt đường hiện lên một phím đàn. Hình như còn có mùi hương cây cỏ thảo thơm ngào ngạt
của cánh đồng quê hương…
Nước Đức mùa thu 2005
Nguyễn Văn Thọ
1 - Nguyễn Hải đã tốt nghiệp Nhạc viện Hà Nội với bộ môn cor, sau đó tốt nghiệp khoa sáng tác tại Nhạc viện Thành phố Hồ Chí Minh.
2 - Phương Nam cùng học nhạc với Thảo Hương từ Việt Nam, sau đó tiếp tục tu nghiệp tại Nga và Đức và hiện nay là pianist trong dàn nhạc Bigband của Quân đội CHLB Đức Ám ảnh trăng quê trong tâm hồn người xa xứ
|